Nếu gia phả là phần hồn được ghi trên giấy, thì nhà thờ họ – hay còn gọi là từ đường – chính là phần thân xác hữu hình của một dòng tộc. Đó là nơi đặt ban thờ tổ, nơi diễn ra lễ giỗ Tổ hằng năm, nơi họp họ, và cũng là nơi lưu giữ những kỷ vật chung.
Từ đường truyền thống thường theo kiểu chữ Nhất, chữ Nhị hoặc chữ Đinh. Phía trước là sân và cổng, hai bên có thể có bình phong. Bước vào là tiền tế – nơi con cháu tập trung khi hành lễ. Trong cùng là hậu cung đặt long ngai, bài vị và ảnh thờ các đời tổ tiên.
Trên xà và cột thường treo hoành phi và câu đối, ghi lại tôn chỉ của dòng họ bằng chữ Hán hoặc chữ Quốc ngữ. Đây là những hiện vật rất đáng được ghi chép và dịch nghĩa lại, vì chúng cô đọng tinh thần mà các cụ muốn truyền cho đời sau.

Việc dựng mới hay tu bổ từ đường là việc lớn, cần bàn bạc kỹ trong hội đồng gia tộc trước khi triển khai. Một số điểm nên thống nhất từ đầu:
Ngày nay nhiều dòng họ đã mở rộng công năng của từ đường: làm nơi trao thưởng khuyến học cho con cháu đỗ đạt, nơi sinh hoạt của chi hội người cao tuổi, nơi trưng bày tủ sách và bản gia phả sao chụp cho con cháu tra cứu. Cách làm này giúp từ đường không chỉ mở cửa vài ngày giỗ chạp trong năm mà thực sự sống cùng dòng họ.
Suy cho cùng, một ngôi từ đường bề thế mà quanh năm vắng bóng người thì cũng chỉ là một công trình. Điều làm nên giá trị của nó là những lần con cháu tụ về, thắp một nén nhang và nhận ra mình là một mắt xích trong sợi dây dài đã nối suốt nhiều trăm năm.

