Rất nhiều dòng họ Việt có các chi di cư vào Nam từ vài đời trước, hoặc ra nước ngoài trong nửa thế kỷ gần đây. Những chi này thường vẫn nhớ gốc, nhưng thiếu một đầu mối để nối lại.

Phổ biến nhất là chia theo vùng: ban liên lạc phía Bắc, phía Nam, miền Trung, và ban liên lạc hải ngoại nếu có. Mỗi ban có một trưởng ban và một hoặc hai người giúp việc. Trưởng ban nên là người có mặt lâu năm ở khu vực đó và quen biết rộng trong họ.
Không cần cầu kỳ. Một bữa cơm chung, một bản báo cáo ngắn về việc họ ở quê, vài tấm ảnh từ đường mới chụp, và phần giới thiệu các thành viên mới — chừng đó đã đủ để những người sinh ra xa quê cảm nhận được mình thuộc về đâu.
Điều quan trọng là duy trì đều đặn. Mỗi năm một lần cũng được, nhưng phải năm nào cũng có.

